Song Nhã – Việt Nam Thời Loạn

Ai có về xứ thiên đường Việt Nam.
Nghe cái tên là nản lòng chùn bước.
Nạn ấu dâm hoành hành trên cả nước.
Bạo lực học đường là vấn nạn thường xuyên.

Tôi lặng nhìn một nước Việt ngả nghiêng…
Thấy cửa khẩu mở toang mà muốn khóc!
Những công trình rởm thi nhau dần mọc.
Bọn giặc Tàu tràn ngập khắp mọi nơi.

“Thiên đường” oái oăm cờ đỏ luôn ngợp trời.
Cố che khuất đi những mảnh đời nghiệt ngã.
Phạm tội, ấu dâm đều dùng tiền trả giá.
Gian trá, lọc lừa là thứ của đỉnh cao.

Quan tham bù nhìn thực thi lệnh đảng giao.
Đạo đức hôi tanh mà đảng luôn thăng chức.
Xử thế, phát ngôn toàn những lời dốt mực,
Bán hết tình người nhận lấy mớ tiền nhơ.

Đất nước loạn nguy, dân tôi đâu có ngờ.
Ai đã bày xây đạo Hồ làm nền tảng?
Ai đã âm mưu đất Mẹ chia nhau bán?
Đảng xem dân như bầy cừu ở trong chuồng.

Tôi nghẹn nhìn những dòng lệ người tuôn!
Trước những dân oan đã mất nhà, mất đất.
Đảng đã gây ra bao đau thương chồng chất.
Trút hết lên đầu kiếp nghèo khó dân tôi.

Giáo dục nát nhàu cũng bạc trắng như vôi.
Thay sách cải biên lồng đạo Hồ vớ vẩn.
Con em đến trường ngày càng thêm lú lẫn.
Tư tưởng giặc Hồ chúng nhồi nhét thảm sâu.

Văn hoá quê hương chúng pha trộn của Tàu.
Một số thầy cô đi lộn nghề vênh váo.
Đứng trước học sinh lên giọng và quát tháo.
Đánh tát học trò nhập viện điếc cả tai.

Tuyên giáo, công an như chỗ bán quan tài.
Cắt cổ, thủ tiêu những người không theo đảng.
Chúng chuyên mị dân, tuyên truyền, rao giảng.
Ca ngợi đạo Hồ tư tưởng chúng lập nên.

Việt Nam sau này có còn giữ được tên?
Hay chẳng bao lâu trở thành khu tự trị?
Âm mưu giặc Tàu đã truyền bao thế kỷ.
Bành trướng đê hèn xâm chiếm đất nước tôi.

Việt Nam thời loạn bọn đảng ác lên ngôi.
Để đồng bào tôi lòng sục sôi căm hận! 
Hãy cùng thắp lên ngọn lửa thù xông trận!
Xin Chúa dẫn đường cùng cứu rỗi Việt Nam!


SongNhã.