Lê Nam Phan – Tháng Tư Miền Ký Ức


Chiều tháng tư mây vàng đầu hạ
Giăng mắt buồn nhỏ giọt lệ sầu
Nhìn xa xăm ai thấu nỗi lòng
Kẻ mất nước một mình đếm bước
Ôi tương lai, mịt mù giăng lối
Ngày tăm tối lắm nỗi đau thương
Biết đi đâu trong cảnh loạn ly
Rồi cây đắng ngậm dần ngày tháng
Kiếp bẻ bàng đường mây xa tít
Bước, ta bước vô hồn vô thức
Đi hết kiếp người có như không
Cuộc đời sao lắm nỗi bất công
Mất là hết, hết còn gì mất
Đời tay trắng mình ta rộng bước
Kiếp sống nghèo nào sợ gian nan
Chỉ sợ đời bạc phận gian truân
Làm lữ khách mãi lầm lỡ bước
Đi tới trước quay đầu lạc lối
Nắng trời chiều kéo bóng qua thềm
Đi nữa đi nước mất nhà tan
Còn gì nữa hỡi người chiến hữu
Ngày tăm tối thuyền không bến đỗ
Bỏ cuộc chơi thành kẻ tha hương
Biết đi đâu cuối nẽo chiều buông
Người ở lại một trời ly loạn
Dòng tỵ nạn tuôn tràn biển rộng
Ơi biển Đông! Lòng mẹ bao dung
Người nuôi nấng bao đời dân Việt
Và ngày nay ôm trọn đau thương
Từng đàn con ra biển náu nương
Tìm lối thoát chân trời vô định.


Tháng 4.2025
Lê Nam Phan

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *