Cung Vũ – Tôi Mơ Ước Gì Trong Năm Mới
Tôi mơ ước một giờ không có giặc
Ðứng yên nhìn mây rắc đỉnh trời treo
Biệt mù khơi hong nắng lửa quê nghèo
Giờ gối mỏi, đường đèo, ôi dặm thẳm!
Tôi mơ ước một ngày không có giặc
Sáng pha trà, nhẩm hát khúc tình vui
Trưa nhẩn nha mắc võng bóng cây dài
Chiều thơ thẩn nghiêng tai cơn gió thoảng.
Tôi mơ ước tháng này không có giặc
Tìm lối mòn giăng mắc gió mưa sương
Về xóm quê, đỉnh vắng, lũng mây vờn
Sống lại phút tầm thường năm tháng cũ.
Tôi mơ ước năm nào không có giặc
Xuân cứ xanh và hạ gắt nắng trưa
Thu cứ buồn và đông cứ tuôn mưa
Ngày tự tại, cũng vừa vui kiếp sống.
Tôi mơ ước một đời không có giặc
Không lớn lên ngơ ngác đếm hoa rơi
Không ngậm ngùi nhìn lũ bạn qua đời
Khi tuổi trẻ trong tôi tàn tạ mãi.
Tôi muốn lớn như cây non vườn nội
Như chim trời cánh mỏi vẫn vui bay
Như suối trong, như thác bạc chân ngày
Ôm cánh gió và bay cùng nắng lụa.
Nhưng vẫn đứng, tôi như rừng tùng bách
Giữa mưa dầm, bão giật, tuyết sương pha
Giữa rừng đao, và máu đổ chan hoà
Tôi cứ tiến, vì sinh ra, phải tiến!
Cung Vũ