Câu Chuyện Nhân Văn: Tình Người – Một Thế Kỷ Đi Hoang

Tình Người – Một Thế Kỷ Đi Hoang ( Nhạc và lời: Nguyễn Minh Huy ) – Cảm tác từ bài viết “Hồ Gươm Không Giông, mà Lòng Người Lạnh Quá” của Trần Nam Anh từ Hà Nội.

Giữa ban ngày, giữa lòng thành phố xôn xao
Giữa Hà Nội, Hồ Gươm nét thanh tao
Em trần truồng, em đi mau, đi xuống hồ

Dòng nước lạnh, lòng người càng lạnh hơn
Người đứng nhìn, người cười, người bấm máy quay phim
Bỏ mặc em chơi vơi giữa dòng nước vô tình
Em chìm dần, chìm sâu, dưới đáy hồ

Một ông già người nước ngoài lao xuống cứu em
Hàng trăm người, người dân mình hồ hởi đứng xem
Giữa lòng Thủ Đô, bên kia là lăng Hồ

Trời không giông, trời không mưa mà trời buồn
Buồn cho tình đời, buồn cho tình người
Hà Nội ơi, ngàn năm văn hiến
Hà Nội ơi, người Tràng An, một thế thế kỷ đi hoang

Có nghe chăng tiếng khóc giữa Hà thành
Cánh hoa rơi giữa mặt hồ trong xanh
Một ngày kia, con tim còn biết khóc
Việt nam ơi, xin sống lại tình người.