Bùi Hồng Lĩnh: Guồng máy chiến tranh tại Việt Nam qua 2 bức ảnh của Nick Út và Đoàn Công Tính
Chúng ta nên nhớ một điều rất quan trọng là Mỹ và VNCH chưa bao giờ ký một Hiệp Ước, một Thoả Ước nào về việc Mỹ cam kết bảo vệ VNCH ngoài những văn kiện của quốc hội và chính phủ Mỹ để bảo vệ quyền lợi Mỹ hay để viện trợ cho Việt Nam Cộng Hòa, cho nên nếu có rút đi, Mỹ nghĩ rằng Mỹ đã không vi phạm xé Hiệp Ước nào đối với VNCH. Chỉ có một văn kiện duy nhất gọi là “Tổ Chức Hiệp Ước Đông Nam Á – Southeast Asia Treaty Organization (SEATO) ký năm 1954 được ký bởi một số nước, có Mỹ, nhằm mục đích giúp Việt Nam và Lào để ngăn chặn sự bành trướng của Cộng Sản, nhưng vì Hiệp Ước không có tính cách bắt buộc nên cũng không có hiệu quả hay trách nhiệm quốc tế.
Bùi Hồng Lĩnh (Viết năm 2015, sửa và thêm: tháng 3, 2018)
Vào tháng 6 năm 2015, báo chí quốc tế và báo chí VN nói nhiều đến 2 bức ảnh chụp trong chiến tranh VN trước 1975 được rất nhiều người biết đến. Đó là bức ảnh của Nick Út, “Cô Gái Napalm”, phóng viên chiến trường VNCH của hãng thông tấn Associates Press (AP) chụp ngày 8 tháng 6, 1972, chỉ 6 tháng trước ngày Hiệp Định Paris được ký kết, và bức ảnh “Bộ Đội Đu Dây Vượt Trường Sơn” của phóng viên chiến trường CSBV Đoàn Công Tính (ĐCT), chụp năm 1970, khi phóng viên này theo đoàn quân CSBV đi dọc theo dãy núi Trường Sơn để xâm nhập vào sau vĩ tuyến 17.
Bức ảnh của Đoàn Công Tính: Lính trên vĩ tuyến 17 bị CSBV lừa vào chỗ chết
Sở dĩ bức ảnh của ĐCT được nhắc đến vì trong một cuộc triển lãm ảnh quốc tế, người ta đã nhận ra là bức ảnh này đã được tác giả ĐCT sửa đổi, ghép hình để bức ảnh mang thêm vẻ hào hùng vượt đồi vượt thác của các binh lính CSBV. Sau khi bị phát giác, ĐCT cũng xác nhận việc dùng photoshop để sửa đổi thêm bớt bức hình nguyên gốc của mình, mà người xem cả hai bức này sẽ nhận thấy là trong bức hình được sửa, thác nước rất gần với người leo dốc và lượng nước thì mạnh hơn nhiều, và vách đá không những được sửa cho thật gần với thác mà còn có những lỗ hổng nhìn thấy được cả nước. Ông cũng giải thích là vì bị ảnh hương của những năm bị nghe bom đạn nhiều nên bây giờ trí óc không còn được sáng suốt nên gửi bức ảnh đã được sửa đó đi tham dự triển lãm mà không biết. Ông cũng phàn nàn là người mang ra cái lỗi này của ông cũng cư xử với ông hơi quá khắt khe hay ghen ghét với sự nổi tiếng của ông.

Bức ảnh của ĐCT chụp, khi chưa sửa và khi đã sửa
Source: https://petapixel.com/2015/06/17/vietnamese-photojournalist-apologizes-for-shopped-war-photo/
Search “Doan Cong Tinh” để có thêm chi tiết về ảnh này
CSVN đã từ bao nhiêu năm nay chuyên ca tụng và tâng bốc những thành phần góp phần đóng góp cho mục tiêu thôn tính miền Nam (sau vĩ tuyến 17) cho cộng sản quốc tế, của họ và của Liên Sô, Trung Cộng. Nhìn bức ảnh mấy người lính đang giúp nhau leo dốc thì nếu không biết họ là ai, nguòi xem cũng cảm nhận được sự khó nhọc của những binh lính này (đối với những người đã nằm trong quân ngũ, thì sự gian khõ này chỉ giống như những sự gian khổ khi đang được huấn luyện trong quân trường). Dùng ánh sáng, sự cắt xén và ghép nối thêm bớt, ĐCT đã đánh bóng và tuyên truyền cái hùng khí của những người lính vượt Trường Sơn trong “đêm sáng trăng”, một đêm nào đó trong năm 1970, khi chiến tranh đang cao độ.
Nhưng trong thực tế, một đàng CSVN tâng bốc những thành phần trẻ này là đang làm nghĩa vụ “cứu nguy miền Nam đang bị đế quốc Mỹ xâm lăng”, đàng khác lại không quan tâm đến sự an nguy của họ và sự ưu tư lo lắng của gia đình thân nhân của những người lính này. Khi chiến tranh kết thúc tháng 5, 1975, có trên 300,000 lính CSBV đã chết nhưng đến bây giờ vẫn không biết thân xác ở đâu. CSBV cũng không bao giờ tiết lộ những con số thật, là bao nhiêu lính CSBV đã vào sau vĩ tuyến 17 và “sinh Bắc tử Nam”. Có những người lính CSBV đã phải chết theo xe tăng hay súng đại liên, những vũ khí giá trị, vì bị xích vào xe tăng và vào súng để họ không thể nào bỏ những vũ khí này khi bị nguy biến và bỏ chạy.

Source: The Montreal Gazette April 17, 1972, lính CSBV bị khoá với xích vào xe tăng
Nhũng người lính CSBV, mà những người leo dốc trong bức hình là vài hình ảnh tượng trưng, đã không bao giờ được biết sự thật là “chúng ta đánh đây là đánh cho Liên Sô và đánh cho Trung quốc, cho cả xã hội chủ nghĩa và cho cả nhân loại” (lời Lê Duẩn), mà chỉ được tuyên truyền là vào Nam đuổi Mỹ xâm lược cứu dân miền Nam.
Dù có bi nhồi vào đầu là mang một nghĩa cử “cao cả cứu miền Nam” như vậy, những người lính miền Bắc này có hăm hở vào Nam cứu nước không, hãy đọc một đoạn viết của Bùi Tín, cựu cán bộ cao cấp CSBV tháng 6 năm 2015 trong bài “Biệt Vô Âm tín”, nói về sự sợ hãi của lính CSBV khi phải vào Nam:
.””…. Nếu như thư từ thông suốt, các trận đánh thua tơi bời, chết và bị thương như ngả rạ, người bị thương không được cứu chữa, người chết chôn vội rồi đơn vị di chuyển, giải thể không còn biết ở đâu, nếu như cả xã hội được thông tin từ chiến trận, biết rõ những thất bại chồng chất khi ấy thì hậu phương sẽ không cho phép đảng đem con em mình vào lò thiêu sống như thế. Ở Hoa Kỳ khi các trận đánh qua màn TV đi vào phòng ngủ người dân, số tử vong lính Mỹ lên đến 50 ngàn trong 5 năm là toàn xã hội lên tiếng đòi chấm dứt chiến tranh.
Tôi từng tham dự nhiều buổi tiễn đưa một số đơn vị vào Nam, khi qua binh trạm cuối «làng HO» thuộc đất Vĩnh Linh là anh em vĩnh biệt miền Bắc trong cảnh tượng xé lòng mà vẫn phải làm ra vẻ bình thản. Ai nấy đều giống nhau, hiểu nhau, cùng nhau đóng kịch. Lúc ấy không còn đường rút lui. Cứ như qua cầu bắc ngang sông là cầu bị cắt. Đã có một số anh em mất tinh thần, liều mạng, muốn quay lui, vào tù cũng được, nhưng không sao lọt. Vì trách nhiệm của các chính ủy đoàn, các chính trị viên, của các chi bộ là ngăn chặn hiện tượng «B tụt», «B tạt», «B quay», nghĩa là tìm cách lẩn vào rừng, tụt lại sau, tạt ra các bản người dân tộc, rồi tìm cách quay về nhà. Rất ít ai thoát được.
Những anh em ấy bị truy lùng ráo riết, bị giải về hậu phương, bị tù đày không xét xử, cuối cùng ra tù còn phải chịu cuộc sống bị chính quyền CS phường xóm giám sát, khinh thị, cả họ hàng không sao ngẩng đầu lên được.
Thời gian «biệt vô tăm tích» người thân của mỗi gia đình một khác, có khi 2, 3 năm, có khi 5, 6 năm, nhiều khi trên 10 năm, tùy chiến trưòng Trị Thiên, Tây Nguyên, Nam Bộ, hay chiến trường Lào, Miên. Không ai biết rõ con em mình ở nơi nào. Rất hiếm khi có những tin tức của bạn bè, đồng hương bị thương trở ra, được biết là người thân ở Khu 5 hay Nam Bộ, hay Tây Nguyên, còn sống, vắn tắt, sơ sài thế thôi. Những quân nhân tử trận được báo tử rất chậm, chậm 1 năm được coi là bình thường, có khi chậm đến 2, 3 năm, do các đơn vị di chuyển sâu, sổ sách luộm thuộm mất mát, các đơn vị chia ra, nhập vào, thay phiên hiệu, cán bộ tử thương. Vì lẽ ấy mà đến nay QĐND miền Bắc có đến 300 ngàn trường hợp quân nhân mất tích, không biết bị tử trận ngày nào, ở đâu….”
Với những người lính CSBV sợ hãi khi đẩy vào chiến trường sau vĩ tuyến 17 theo như Bùi Tín tả như vậy, chúng ta không lạ gì khi CSVN và cộng sản quốc tế đã sẵn sàng đẩy vào chỗ chết hàng triệu lính trước vĩ tuyến 17, mà hành động đu dây leo dốc không lột tả được cái sự thực tàn nhẫn của nhóm lãnh đạo CSBV.
Bức ảnh của Níck Út: Lính VNCH là nạn nhân của quyền lực Do Thái
Bây giờ chúng ta trở về với bức hình do phóng viên chiến trường Nick Ut chụp vào ngày 8 tháng 6, 1972 tại quận Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh trên Quốc lộ 1. Lúc đó đang có giao tranh gần nơi Thánh Thất Cao Đài Trảng Bàng, một nhóm phóng viên chiến trường trong đó có phóng viên Nick Ut, 21 tuổi làm việc cho hãng thông tấn Associates Press, cùng một số phóng viên Mỹ Việt, cũng đang săn tin và săn hình của trân giao tranh này. Dĩ nhiên họ không thể được đến gần nơi giao tranh và đã tụ họp trên quốc lộ 1. Cũng trong Thánh Thất Cao Đài lúc đó, một số người dân già trẻ đang ẩn náu để tránh đạn. Máy bay của quân lực VNCH liên tục thả bom xuống vùng địch đóng, và một lúc nào đó, do sự cho tọa độ sai của một cố vấn quân sự Mỹ, một phi công VN đã thả bom Napalm lầm điạ điểm (phi công này sau đó đã xin lỗi cô Kim Phúc). Số bom này đã thả rơi trúng nơi người dân đang tránh đạn (không phải nơi có giao tranh) và gây thiệt hại nhân mạng cho người dân. Em bé Kim Phúc là một trong những nạn nhân bi bom xăng trúng vào lưng và tay, cháy quần áo, vì theo em, lúc thấy máy bay thả bom, em và những người khác chạy ra khỏi Thánh Thất để tìm nơi an toàn. Em Kim Phúc đã cởi quần áo vì nóng và cháy rồi chạy hốt hoảng trên quốc lộ 1, ra khỏi vùng bom đang ngụt khói. Phóng viên Nick Út đã chụp được hình ảnh cô bé Kim Phúc đang chạy ra khỏi vùng khói đen, và sau đó bức ảnh này trở nên một biểu tượng tang thương của chiến tranh như chúng ta đều biết.

Bức hình Nick Út chụp cô Kim Phúc đang chạy, đằng sau là khói từ bom Napalm cùng những người quân nhân VNCH đang rời khu bị bom Napalm.
Search “Kim Phuc Napalm” cho nguồn của bức ảnh này và những bức ảnh khác của cô Kim Phúc

Cô Kim Phúc đang được giúp đỡ
Hôm 22/6/2015, trên trang internet của đài CNN Hoa Kỳ, một trong những đài truyền hình phát hình trên khắp thế giới, cũng có một bài báo viết về bức hình này. Bài báo kể lại lời của phóng viên Nick Út, mà một số chi tiết phóng viên này kể lại đã không hoàn toàn đúng sự thật. Ông nói rằng chính ông đã dừng lại giúp cô Kim Phúc, lấy bi đông nước đổ lên vết thương, rồi chở cô Kim Phúc cùng những trẻ em khác bằng xe van của mình đến bịnh viện. Sự thực là đã có một người lính VNCH theo đằng sau em Kim Phúc lúc em đang chạy trên đường, và người lính đó cùng một người phóng viên ngoại quốc đã đổ nước để rửa chất bom trên người cô Kim Phúc (xin xem những bức hình kèm theo). Phóng viên Nick Út đã giúp đỡ cô Kim Phúc lúc nào thì không có hình chụp để chứng minh (lúc đó có nhiều phóng viên chung quanh), tuy nhiên chúng ta chắc chắn một điều là không chỉ có phóng viên Nick Út là giúp đỡ nạn nhân.

Một người lính VNCH đang cùng chạy với em Kim Phúc đến chỗ có những người lính đang đứng (để được săn sóc?)

Người lính này cùng một người khác đang giúp rửa vết cháy trên người em Kim Phúc
Sở dĩ chúng ta nói lên những chi tiết này, vì ba lý do: thứ nhất là lính VNCH không quên nạn nhân Kim Phúc khi cần giúp đỡ và thứ hai là lính VNCH không vừa khóc sợ vừa chạy như CSVN đã tuyên truyền, và lý do thứ ba là “câu chuyện em bé bị bom Napalm” này không chấm dứt chỉ với 1 tấm hình em Kim Phúc trần truồng chạy kinh hãi trên đường, mà còn có những diễn tiến đầy tình người sau đó nữa với những tấm hình khác.
Ngay khi bức hình này được rửa ra ở văn phóng hãng thông tấn AP tại Sàigòn, nhóm quản trị AP đã bất chấp luật thành văn hay bất thành văn của những quốc gia tân tiến, là không đăng hình trẻ em không quần áo, để lộ những bộ phận kín của cơ thể, và đã cho đăng tấm hình này lên các báo. Cái mới mẻ của bức hình một bé gái trần truồng, hoảng hốt và đáng thương này cộng thêm cái nóng bỏng và quá thực của chiến tranh đằng sau lưng em bé đã tạo nên một luồng dư luận trên thế giới, bất lợi cho Mỹ và VNCH.

Phóng viên Kick Ut và em Kim Phúc chụp khoảng 6 tháng sau khi bị thương
Ai đứng đằng sau lưng sự phổ biến liên tục và rộng rãi bức hình này? Và với mục đích gì?
Năm 1972 là năm thế giới có nhiều biến chuyển. Ngày 22 tháng 2, 1972 Chính quyền Nixon với cố vấn Kissinger viếng thăm Mao Trạch Đông Trung cộng để bắt đầu cho những thương lượng về nhiều vấn đề như Liên Sô, Đài Loan và dĩ nhiên Việt Nam. Cũng trong thời gian này, cuộc bàn cãi về Hiệp định Paris giữa 4 bên Mỹ, Việt, CSBV và MTGPMN bắt đầu từ năm 1967 đang đến hồi kết thúc (Hiệp Định ký ngày 27 tháng 1, 1973). Với chiến lược mới, Mỹ đang tìm cách buông rơi VNCH qua lối thoát “danh dự”, là Việt Nam hoá chiến tranh. Cũng trong thời gian này, phong trào phản chiến, đòi Mỹ rút khỏi VN đang lên đến cao độ. Bức hình của một nạn nhân chiến tranh vì bom Napalm của Mỹ chỉ 7 tháng trước khi hiệp định Paris được ký kết dù có sự phản đối nội dung của chính phủ VNCH, đã là một món quà bất ngờ cho nhóm phản chiến và cho cả chính quyền Nixon, mà Kissinger là một trong những kiến trúc sư của chính sách thối quân.
Nhưng tất cả sự thật của sự phổ biến rộng rãi bức hình của cô gái Napalm không phải chỉ có thế. Sự thật nó còn nằm trong sự can thiệp của Mỹ vào cuộc chiến của Do Thái và Palestine. Kissinger là một người Do Thái và một trong những ưu tiên của ông và cộng đồng đầy quyền lực của Do Thái tại Mỹ là Mỹ cần tập trung nỗ lực, tiền bạc và nhân sự vào việc bảo vệ Do Thái thay vì vào chiến tranh Việt Nam. Rút lui khỏi VN trong “danh dự” là một chiến lược, và vận động tâm lý quần chúng Mỹ chống chiến tranh, đòi Mỹ rút quân, là một trong những chiến thuật. Chúng ta nên nhớ một điều rất quan trọng là Mỹ và VNCH chưa bao giờ ký một Hiệp Uóc, một Thoả Ước nào về việc Mỹ cam kết bảo vệ VNCH, cho nên nếu có rút đi, Mỹ cũng không vi phạm là đã xé hiệp ước đối với VNCH.
Sau đây là bản ghi lại những biến cố liên quan đến trận chiến giữa Do Thái và Palestine để chúng ta nhận thức rằng sự leo thang chiến tranh giữa Do Thái và Palestine từ năm 1972 có ảnh hưởng đến sự rút quân của Mỹ tại Việt Nam và tập trung nguồn tài lực để ủng hộ Do Thái.). Theo sự ghi nhận của Wikipedia (với trên 180 trích dẫn), thì tình hình trận chiến giữa 2 nước yên lặng từ 1968 đến cuối năm 1971 và bắt đầu sôi động từ giữa năm 1972:
https://en.wikipedia.org/wiki/Timeline_of_the_Israeli%E2%80%93Palestinian_conflict#1967%E2%80%931973


Tình hình chiến sự Do thái và Palestine sôi động năm 1972, lý do cho sự chuyển hướng của Mỹ về chiến tranhViệt Nam (Việt Nam hóa, rút lui). Những biến cố được ghi lại)
Năm 1973, bức hình của Nick Út được giải thưởng Pulitzer về “Spot News Photography” và bức hình càng được phổ biến rộng rãi trên thế giới, nhất là được các nhóm phản chiến dùng để tuyên truyền. Lúc đó chúng ta đâu có biết là Pulitzer là tên của một người đã có ảnh hưởng rất nhiều trong nền báo chí Hoa Kỳ từ đầu thế kỷ 19. Ông này chết đi nhưng vẫn để lại ảnh hưởng trong chính giới và báo giới Hoa Kỳ qua sự thành lập cái giải thưởng này. Pulitzer lại là một người Do Thái, và cái nhóm quản trị giải thưởng Pulitzer cũng để bảo vệ quyền lợi của người, của nước Do Thái. (Người Do Thái đã được tổng cộng 53% giải thưởng non-fiction của giải Pulitzer này, trích dẫn từ tài liệu lịch sử Giải Pulitzer)
Bạn đọc tự suy nghiệm về những sự liên hệ giữa phong trào phản chiến tại Mỹ, giữa cái ảnh hưởng rộng lớn trong báo chí và ngoài chính trường của người Do Thái, của vai trò Kissinger (một người Do Thái), của quyền lợi của Do Thái, của sự lợi dụng tâm lý quần chúng với tấm hình Kim Phúc bị bom Napalm của Mỹ để thấy rằng cái guồng máy chiến tranh của Mỹ, của Do Thái nó bao trùm thế nào lên chiến tranh Việt Nam.
CSVN đã tưởng rằng chính họ đã khiến Mỹ phải thua CSVN qua dư luận của Mỹ, và CSVN lúc nào cũng hãnh diện là CSVN đã góp phần vào sự chuyển hướng của dư luận Mỹ trong chiến tranh; nhưng thực ra, chính nhóm quyền lực Do Thái và nhóm tôn giáo Foundation Of Reconciliation (tổ chức này bây giờ đổi tên là Fellowship Of Reconciliation – https://forusa.org/#, sẽ đề cập đến trong một đề tài khác) là những nhóm đã đứng đằng sau lưng sự bỏ chạy khỏi Việt Nam. Họ đã dùng báo chí của họ hay quảng cáo trên những báo này để liên tục đưa ra những hình ảnh, những câu chuyện và những luận điệu bài bác chiến tranh VN. Họ cũng tài trơ những phong trào phản chiến để liên tục có những thành phần sinh viên lên án chính quyền Mỹ là đã tổn phí nhân mạng và tiền bạc vào cuộc chiến tranh viển vông. Bức ảnh cô gái Napalm của Nick Út cũng không thoát khỏi bị lợi dụng cho sự chuẩn bị cho Mỹ rút lui khỏi chiến trường Việt Nam, và chuẩn bị cho sự tập trung nhân và tài lực cho một chiến trường mà Mỹ “phải cam kết và bảo vệ đến cùng: Do Thái”, không phải vì những Hiệp ước, mà vì những thế lực của người Do Thái, của giới tư bản Do Thái, điều khiển gián tiếp quốc hội và chính phủ Mỹ.
Kết Luận:
Trên mặt nổi, người xem có những cảm xúc khi nhìn hai bức ảnh của 2 phóng viên chiến trường từ 2 chiến tuyến khác nhau. Những cảm xúc này cũng khác nhau tùy theo lập trường chính trị và nhân bản của người xem. Tuy nhiên, đằng sau bức ảnh là những guồng máy chiến tranh mà người chụp ảnh và người được chụp không được biết rõ.
Trong bức hình của Đoàn Công Tính, người chụp và những người lính đang leo dốc không biết rằng mình đang bị giới lãnh đạo của họ lừa bịp. họ tưởng rằng họ đang hy sinh cho sự giải phóng đồng bào sau vĩ tuyến 17 khỏi sự kềm kẹp, đô hộ và nghèo đói do sự xâm lăng của Mỹ gây ra, trong khi đó, cái chết và sự gian khổ của họ chỉ để phục vụ cho sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản mà cho đến nay, chủ nghĩa này đã hoàn toàn thất bại trên khắp thế giới.
Trong bức hình của Nick Út, giới báo chí Mỹ do tài phiệt Do Thái cầm đầu đã lợi dụng sự cảm xúc do bức hình gây nên (không phải cô gái chỉ là một nạn nhân của chiến tranh, mà hình ảnh trần truồng – tượng trưng cho mất tất cả, trơ trụi – rất mới lạ khi mang ra cho dân chúng Mỹ và Âu Châu xem) để cổ võ và vận động cho sự chấm dứt chiến tranh Việt Nam và sau đó, Mỹ sẽ tập trung nhân lực và tài lực để bảo vệ và trợ giúp Do Thái trong cuộc chiến chống Palestine mà lúc này đang có nguy cơ bành trướng khốc liệt hơn. Chúng ta cũng biết rằng sự khai thác tâm lý bức hình cô gái Napalm không phải là toàn diện cuộc chiến tâm lý, nhưng sự đóng góp của nó trong trời điểm cuối của Hòa Đàm Paris, trong sự chèn ép của chính phủ Mỹ lên chính phủ VNCH phải ký Hiệp Định Paris, và trong sự hoạt động ngoại giao như đưa thoi giữa Mỹ và Trung cộng, cũng không phải là nhỏ.